Đêm nay trong căn phòng với 4 bức tường lạnh lẽo,anh lại nhớ đến em.Không biết ở nơi xa đó em có hạnh phúc,có được vui và có còn nhớ đến anh nữa không ?Anh nghĩ chắc lcó lẽ là không rồi.Em đã quên anh rồi...mà cũng đúng thôi nếu tình yêu của em vẫn còn dành cho anh thì em đã trở về bên anh rồi.
................................................
Đêm nay lại là 1 đêm dài với bao cảm xúc và nỗi nhớ em lùa về thật rõ trong tâm trí anh.Anh lại thấy nhớ em nhiều hơn,anh đưa mình lạt vào trong những kí ức ngọt ngào về em để tìm đâu đó 1 chút gì đó ấm áp trong 1 đêm đông lạnh.Dường như mọi vật xung quanh trở nên lạnh lẻo,đáng sợ và đâu đó trong căn phòng này trái tim của 1 người cũng đang dần băng giá theo nhưng giây phút vắng em.Và 1 điều quan trọng em có biết..nó..nó đang chết dần,mòn mỏi vì phải xa em.Xa đi cái bóng hình quen thuộc mà trong 1 giây phút nào đó đã thuộc về nó.Lúc đó nó rất hạnh phúc,nó như lạt vào 1 thiên đường tình yêu mà ở đó chỉ có niềm vui và niềm hạnh phúc.........
Anh bất chợt dựng khững người lại khi nhận ra 1 diều,1 điều mà chính bản thân anh cũng ko hiểu được vì lý do gì.Anh và em yêu nhau cũng không lâu và kết thúc trong vội vàng.Tình yêu đó kết thúc đã để lại trong lòng anh 1 vết thương không bao giờ lành,niềm tiếc nuối pha lẫn chút gì đó mong chờ là tâm trạng của anh lúc này.Nhưng điều làm anh không hiểu được là tại vì sao ta yêu nhau chưa lâu nhưng anh lại không thể chấp nhận được khi để mất em trong khi thời gian thấm thoát trôi qua thật nhanh.Dường như anh đã quá yêu em hay cũng tại vì anh yêu em từ rất lâu ròi nhưng anh dám thừa nhận điều đó.Anh sợ anh ngộ nhận,anh sợ sau này anh sẽ làm khổ em như bao cuộc tình trước đây khi nhận ra rằng đó ko phải là tình yêu.Anh biết anh nhận ra điều đó hơi muộn nhưng anh đã làm tất cả,yêu em bằng 1 con tim chân thành mà cớ sao anh lại phải mất em.
Em biết không ?
Một nỗi đau tràn về khi anh nghĩ rằng anh đã mất em,ta đã mất nhau.Mãi mãi sao em!Anh vẫn luôn hi vọng đó em ạ.Anh hi vọng và tin rằng 1 ngày nào đó em sẽ trở về bên anh,như ngày xưa em nhé.Vì anh biết em vẫn còn yêu anh,em có biết 1 suy nghĩ lạc quan trong giêy phút này càng làm anh thêm vững tin để tiếp tục chờ đợi em vì hơn ai hết anh biết rằng em chính là hạnh phúc của đời anh và mãi mãi chỉ 1 mà thôi.Anh ngốc lắm phải không em ?Anh biết sẽ có nhiều người nghĩ như vậy nhưng anh bất chấp nhưng lời làm anh đau như thế vì sao em có biết không ?"Không có gì ngu ngốc khi chờ một người ta yêu thật lòng cả em ạ".Anh phải cảm ơn họ thật nhiều vì(ngu=never give up) có lẽ họ khuyên anh không nên bỏ cuộc.
eM hãy hiểu điều đó!
.........................
Không biết ở nơi đó em có hiểu cho lòng anh không nhĩ,em có biết là anh vẫn đang đợi chờ em không nhĩ.Anh vẫn đang CHỜ ĐỢI em đó em à!Một bóng hình đã không thuộc về anh.
......................................
Em biết không,đôi khi anh nghĩ rằng mình đã phạm lỗi lầm gì mà để em phải rời xa anh vậy nhưng càng nghĩ anh vẫn ko tìm ra 1 lý do nào cả.Em có thẻ nói cho anh biết được không em.
Tại sao vậy em ?
Tại vì anh nghèo hay không bằng được người ta.Sao em lại ra đi vào thời gian này chứ,sao em lại như 1 làn gió đến sưu mát cho tâm hồn anh rồi vội vàng ra đi về đâu.Ngày tháng sau này anh phải tập sống 1 cuộc sống ko có bóng hình em sao.Có thể như vậy không em ! Khi mà...hic.....
xa nhau rồi...ai sẽ là người để anh chia sẽ những niềm vui nỗi buồn.......
xa nhau rồi....ai sẽ quan tam anh,ai sẽ là người trao anh những lời yêu thương....
và xa nhau rồi....anh phải làm sao khi mỗi ngày ko còn được nghe em nói cười được sự quan tâm của em khi mà mọi thứ đối với anh đã như quá quen thuộc,đã như 1 thói quen mỗi ngày đối với anh rồi.
Giờ đây sao mọi thứ đối với anh thật trống vắng...trên con đường mình anh lặng thầm bước đi.
Có lẽ từng ngày tháng sau này anh phải tập làm quen đi sự thiếu vắng em.Anh ko biết anh có thể chịu đựng được bao lâu nữa nhưng biết làm sao,giờ em đã ko còn muốn bên anh nữa rồi và anh cũng ko còn đủ sức để giữ em lại bên mình.Ngay từ khi yêu em anh đã biết được điều đó nhưng tại sao lại đến với anh nhanh như vậy.Anh biết là dù có viết cho thật hay,cho thật nhiều thì em cũng ko bao giờ đọc được nhưng anh vẫn viết,anh viết để rút bỏ hết mọi tâm tư lòng anh.Anh ước gì có thể gủi những dòng này vào gió để gửi đến em dù chỉ là thoáng qua thôi để em biết rằng anh yêu em đến dường nào.
Ở nơi đó em có biết được ?
Em là tất cả đối với anh mất em mọi thứ đối với anh chỉ là vô nghĩa...dù cuộc sống có khó khăn đến đâu chỉ cần có em ở bên thôi...anh sẽ mỉm cười bước qua nhưng giờ anh phải bước qua một mình trong khi con đường phía trước thật nhiều chông gai.
Biết làm sao được....!
BỞI VÌ ANH ĐÃ MẤT EM RỒI !
úc trong vội vàng.Tình yêu đó kết thúc đã để lại trong lòng anh 1 vết thương không bao giờ lành,niềm tiếc nuối pha lẫn 1 chút gì đó chờ mong,đó là tâm trạng của anh lúc này.Nhưng điều anh không hiểu là tại sao ta yêu nhau chưa lâu nhưng anh lại không thể chấp nhận đươc khi đã mất em trong khi thời gian đã thấm thoát trôi qua thật nhanh.Dường như anh đã quá yêu em hay cũng tại vì anh đã yêu e từ rất lâu rồi nhưng anh đã không nhận ra tình cảm đó là thật là 1 tình yêu.Anh sợ anh nghộ nhận,anh sợ sau này anh sẽ phải làm khổ em như bao cuộc tình trước đây kh



Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét